
Người đến chậm
Lúc bấy giờ đã tám giờ đêm
Tôi bồn chồn ngồi đứng không yên
Bữa cơm tối vội ăn qua quýt
Đã mấy ngày chưa gặp mặt em
Nhà em ở tầng cao thang dốc
Lên nhà em như thể lên trời
Tim sao đập đập dồn đến thế
Em bao giờ là của riêng tôi?
Nhưng khi vừa kịp bước tới nơi
Đã nhác thấy một đôi giày lạ
Qua khe cửa bay mùi thuốc lá
Gã đàn ông buông giọng dịu dàng
Tôi sững sờ "chết" ở hành lang
Rồi thập thững bước dần xuống dốc
Gió thổi lạnh đường đêm đơn độc
Đi giữa dòng người mà chẳng thấy ai...
www.ndtan.net
Nguyễn Duy Tân
Tuổi học trò
Gởi em
17:43
826
0





